11_nu-hon1
Giáo dục giới tính và những nụ hôn
Tháng Tư 19, 2011
betho
Giáo dục Giới tính ở Mỹ
Tháng Mười Hai 7, 2011
Hiển thị tất cả
cogai

Có nhiều người cho rằng, phải đợi khi trẻ bước vào lứa tuổi dậy thì, lúc đó mới nên đưa ra vấn đề giáo dục giới tính cho con em, vì trẻ con thì không nên biết quá sớm những chuyện « khó nói » ấy.

 

 

GIÁO DỤC GIỚI TÍNH CHO CON VÀO THỜI ĐIỂM NÀO

Thực ra, ngay từ khi mới lên 3, lên 5 trẻ đã bắt đầu để ý đến bộ phận sinh dục của mình , nhất là các bé trai. Chúng thường sờ mó và thích thú khi phát hiện ra sự thay đổi của ” quả ớt ” khi chúng sờ chạm vào. Dĩ nhiên chúng chỉ xem đó như một khám phá mới về chính cơ thể của mình. Còn các bé gái lại hay thắc mắc về việc em bé được sinh ra đời như thế nào, và thích thú nhìn mẹ cho em bé bú , thậm chí chúng còn sờ vào ” ti ” của mẹ để cảm nhận sự êm ái của nó. Chính sự khám phá mới mẻ về giới tính đã khiến trẻ bận tâm trong nhiều ngày sau đó cho đến khi chúng lại phát hiện ra một điều mới mẻ khác của thế giới xung quanh. Vì vậy, đây cũng là thời điểm để bắt đầu những giải thích và hướng dẫn một cách đơn giản, tự nhiên. Chúng ta không nên cho rằng cái nhìn hay cái nghĩ của trẻ con về các bộ phận trên cơ thể giống như của người lớn, hay tạo cho các em những « sợ hãi » khi đụng đến các bộ phận ấy.

Một trong những sai lầm lớn của các bậc cha mẹ trong giai đoạn này là cấm trẻ con không được làm các việc ấy, thậm chí còn đánh đập hay la mắng khi trẻ cứ thích mân mê cái bộ phận « xấu xa » đó, và gán cho trẻ cái tội « Thủ dâm ». Trẻ chỉ đơn thuần là muốn có một cảm giác khoan khoái như giống như mút tay, hay được bố mẹ vuốt ve mà thôi.

Vì thế có nhiều em khi đến tuổi trưởng thành, đã trở nên sợ hãi khi nhận thấy sự biến đổi của cơ thể thay vì xem đó là một sự biến chuyển tự nhiên và bình thường. Không những thế trẻ sẽ có những mặc cảm vì đã dám « tò mò » đụng chạm, sờ mó hay tạo ra những kích thích khiến trẻ có những cảm giác « đê mê » . Cùng với tính tò mò và những tác động xấu của môi trường xung quanh sẽ khiến « tự thân vận động » tìm kiếm những thông tin lệch lạc từ bạn bè, khám phá những hình ảnh « bậy bạ » trên các web sex, và dần dần trẻ sẽ không thể kiểm soát nổi hành động của mình đưa đến những hậu quả sau :

Lén lút lập lại nhiều lần hành vi thủ dâm, đưa đến sự mệt mỏi về thể xác (vì xuất tinh nhiều lần) và lo lắng về tinh thần (cho rằng mình đã phạm một lỗi lầm khó tha thứ) có thể dẫn đến những rối nhiễu tâm lý.

Hiện nay, không nên xem thủ dâm là bệnh hay hành vi xấu xa, mà chỉ là một hành động không nên thực hiện vì trẻ rất khó kiểm soát được mình, nên tân suất thực hiện việc “tự sướng” này có khả năng gia tăng. Cha mẹ chỉ nên nói rõ cho con hiểu để con chủ động giảm thiểu hành vi này .

Từ tình trạng tự kích dục, nếu không có khả năng tự chủ, trẻ sẽ đi đến việc tìm cách quan hệ tình dục sớm, trẻ nam có thể đi tìm các cô gái làng chơi, và đưa đến hậu quả là mắc các bệnh về tình dục, nguy hại hơn là có thể bị lây nhiễm HIV – trẻ nữ thì dễ bị dụ dỗ để quan hệ với những kẻ có nhiều kinh nghiệm về tình dục, hay có khi dễ dãi với bạn trai, đưa đến việc có thai ngoài ý muốn.

Nếu không được giải thích rõ ràng, sẽ có những em tỏ ra thích thú trước phong trào quan hệ đồng giới nữ ( lesbian), đặc biệt là với các em gái vị thành niên. Không nên xem đây là một sự sa đoạ về đạo đức của các em mà đó chỉ ra một lỗ hổng về kiến thức và do thiếu tự chủ, không được giáo dục tốt về kỹ năng sống, các em a dua theo phong trào kết bạn, tìm người yêu cùng giới, kẻo bị chê là không « sành điệu », mà không nghĩ rằng nó sẽ để lại nhiều tổn thương về mặt tâm lý, đến khi bước vào lứa tuổi trưởng thành, có thể các em sẽ không còn hứng thú trong tình yêu với bạn khác phái để tiến tới việc xây dựng gia đình, mà sẽ có những quan hệ ngày càng lệch lạc hay có tình trạng « lãng cảm » vì đã tiếp xúc với những vuốt ve thân xác quá sớm và quá nhiều.

Những vấn đề này đều có thể khắc phục nếu trẻ được giáo dục giới tính ngay từ nhỏ. Chính vì đó là một điều hết sức tự nhiên, các bậc cha mẹ không nên e ngại mà cần phải thẳng thắn trao đổi, trò chuyện một cách đơn giản và nhưng vẫn mang tính khoa học về các vấn đề có liên quan đến giới tính với con để trẻ không ” mù mờ ” tự đi tìm hiểu lấy. Các cha mẹ nên trang bị cho mình những kiến thức cơ bản, không cần mang tính chuyên môn nhưng đủ cơ sở để giải thích cho trẻ.

Quan tâm đến giới tính là một vấn đề tất yếu ở tuổi thiếu niên khi các hormon bắt đầu tác động đến sự phát triển tâm sinh lý của trẻ. Trẻ thường hay hướng sự chú ý của mình vào các đối tượng khác giới như cha mẹ, thầy cô, bạn bè cùng với sự tìm kiếm một thần tượng (có thể là ông bố với cô con gái hay bà mẹ với cậu con trai, nhưng thường là những ca sĩ hay diễn viên điện ảnh nổi tiếng nhờ sự tiếp tay của các phương tiện truyền thông) Cùng với sự phát triển của cơ thể, trẻ bắt đầu có những mơ mộng vẩn vơ , những cảm xúc xao động, buồn vui bất chợt, cáu giận vô cớ, hay có những hành động kỳ cục khó hiểu ! Cha mẹ nên xem đây là những biến chuyển bình thường, để có thể nhẹ nhàng trong việc trao đổi tác động và nên có thái độ đối xử một cách công bằng với các em.

Như vậy, việc giáo dục giới tính không phải chỉ đơn giản là những giờ lên lớp về cơ thể học, hay những lời « giáo huấn » mang tính lý thuyết khi trẻ đã bước vào lứa tuổi dậy thì, mà là những trao đổi, trò chuyện bình thường trong cuộc sống, hướng dẫn sự chăm sóc cơ thế, sự hiểu rõ những cơ chế gây kích thích các bộ phận sinh dục cùng với việc chỉ ra những sự vận hành của hệ thống sinh sản một cách tự nhiên. Chúng ta càng xem việc đụng chạm, tìm kiếm những « điều cấm kỵ » là bình thường thì trẻ lại càng có khả năng tự chủ trước những cám dỗ về tình dục sau này, vì trẻ đã biết rõ, hiểu rõ và xem đó cũng là chuyện « bình thường thôi ». Nhưng điều quan trọng, là phải cho trẻ thấy những giá trị cao quý về tinh thần trong vấn đề tình yêu, mà trước hết chính là thái độ cư xử của cha mẹ đối với nhau.

Với những bậc Cha mẹ quá coi trọng những nhu cầu thể xác ( bao gồm cả việc thích ăn ngon mặc đẹp, xài sang ) hay lại tỏ ra quá nghiêm khắc trong việc giới hạn sự tò mò của trẻ, đều có thể đưa đến những hậu quả tai hại về mặt giới tính và khó có thể xây dựng một nhân cách có khả năng tự chủ cho con em mình.

Lê Khanh

Comments

comments

Lê Khanh
Lê Khanh
Chuyên gia tâm lý

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *